Logo for baiviet32.com

Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu

Posted: 16.6.2008 | Đọc: 0 | Bình: 0

Những thanh thiếu niên làm việc trong khu hầm mỏ nguy hiểm của Bolivia, một nơi thiếu các thiết bị an toàn.

Bài liên quan Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu hoặc tương tự:

Núi ăn thịt người

Julio Cesar Gutierrez làm việc cặm cụi bên trong Cerro Rico, hay "núi trù phú" Potosí, để khai thác thứ bạc Bôlivia đầy hư ảo hiện lờ mờ trên đỉnh của dãy núi Andes. Đây là mỏ bạc lâu đời nhất ở châu Mỹ và là một trong những mỏ lâu đời nhất thế giới còn hoạt động. Đây cũng là một trong những hầm mỏ nguy hiểm nhất.Cửa đi vào mỏ lầy lội, trần võng xuống. Mỏ ở độ cao 15.000 feet so với mực nước biển...

Gutierrez đưa các phóng viên ABC News vào trong mỏ cùng với anh trai cậu là Luis Alberto và một số cậu bé khác. Đó là chuyến đi vô cùng nản chí vào bên trong cái thực sự là một địa ngục trần gian. Ước tính ở đây có khoảng 20.000 người làm việc mỗi ngày, trong đó có 1000 trẻ em.

Bên trong chẳng có đèn đóm gì ngoại trừ những cây đèn gắn trên đầu các công nhân, và không có hệ thống thông hơi hay thiết bị an toàn nào cả. Thường chỉ có một lối thoát; nếu như có một vụ sập lớn, sẽ không có cách nào để thoát ra cả.

Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu 1

Gutierrez bắt đầu làm việc bên ngoài mỏ khi cậu mới 6 tuổi; lên 12 tuổi, cậu chuyển vào làm bên trong mỏ.

"Cháu ghét nó", cậu nói bằng tiếng Tây Ban Nha. "Nó quá nguy hiểm đối với trẻ em".

Potosí có thể là địa danh quan trọng nhất trong lịch sử của thế giới hiện đại mà hầu hết mọi người chưa từng nghe nói đến. Người Tây Ban Nha phát hiện ra bạc ở Potosí vào năm 1545. Mỏ này trù phú đến mức các sử gia nói rằng chỉ riêng trữ lượng các khoáng sản của nó cũng đủ tiếp sức cho công cuộc chinh phục châu Mỹ của Tây Ban Nha. Họ gọi nó là "Núi ăn thịt người".

Ước tính có đến 8 triệu người da đỏ châu Mỹ và nô lệ châu Phi chết trong khi lao động ép buộc tại mỏ. Nằm giữa những tàn dư thực dân của nơi từng được coi là thành phố tráng lệ là xưởng đúc tiền hoàng gia Tây Ban Nha rộng lớn, giờ đây là một viện bảo tàng trưng bày chỉ một phần nhỏ của mạch mỏ đã biến nơi đồi núi xa xôi này trở thành thành phố lớn nhất thế giới tính đến năm 1650. Và là thành phố giàu có nhất nữa.

Song tất cả những gì bị bỏ lại đằng sau là sự nghèo đói, một sự nghèo đói cùng cực đến mức những người đàn ông và nam thanh thiếu niên phải đi sâu đến 400 dặm vào đào bới trong lòng núi để trang trải cho một cuộc sống "giật gấu vá vai".

Mặc dù xét về mặt kỹ thuật thì mỏ này thuộc quyền sở hữu của các công ty tư nhân, song trên thực tế không hề có một chủ sở hữu nào cả. Chúng được vận hành như các hợp tác xã.

Fernadon Vasquez, giám đốc quản lý xã hội của Khu vực khai mỏ hợp tác Bôlivia, nói với phóng viên ABC News rằng các hợp tác xã cần rất nhiều tiền đầu tư để cải thiện các điều kiện an toàn.

Tại đất nước này, đất nước nghèo nhất Nam Mỹ, không hề có những cơ quan thanh tra an toàn hầm mỏ. Tuy nhiên, chính phủ cũng có những hướng dẫn và hội thảo nhằm thúc đẩy sự an toàn.

Cuối cùng, Vasquez nói rằng an toàn là trách nhiệm riêng của mỗi công ty hay hợp tác xã khai thác mỏ, điều giải thích tại sao chúng ta thấy điều kiện bên trong mỏ lại tồi tệ như vậy: không có thiết bị an toàn, không có điện, không có hệ thống thông hơi.

Các cậu bé bảo chúng tôi chạy qua một đoạn có những thanh rầm gẫy ở trên đầu vì biết rằng chúng có thể sập xuống bất cứ lúc nào. Chúng tôi nghe thấy những tiếng khoan vọng từ xa xa khi đi qua những đường hầm uốn lượn như rắn và các khúc hầm hẹp.

‘Tôi quá buồn khi thấy bọn trẻ phải làm việc ở đó’

John Trew, cố vấn kỹ thuật cao cấp của Tổ chức từ thiện CARE USA, đã đến Potosí để nói với chúng tôi về công việc của CARE ở đó. Ông đã đi khắp thế giới để nghiên cứu về lao động trẻ em và cổ gắng cải thiện điều kiện làm việc cho trẻ em, và thấy hãi hùng trước những gì chứng kiến được ở đây.

Ông nói rằng: “Cho đến nay đây là điều kiện tồi tệ nhất” trong số những điều kiện lao động của trẻ em mà ông từng chứng kiến. “Đó thực sự là một trong những trải nghiệm nguy hiểm tồi tệ nhất về môi trường mà các trẻ em phải đối mặt – không chỉ là mối nguy hiểm trước mắt mà chúng phải đối mặt, mà là những hậu quả lâu dài về sức khỏe”.

Gutierrez kiếm được khoảng 2,50 USD khi kết thúc một ngày làm việc. Giống như hàng ngàn gia đình, gia đình cậu bị mắc trong một cái vòng luẩn quẩn của đói nghèo. Những thợ mỏ là trẻ em ở Potosí bắt đầu từ rất trẻ và chết cũng rất trẻ. Hầu hết họ không thể sống thọ quá 40 tuổi.

Cha của Gutierrez vẫn còn sống. Giống như hầu hết những thợ mỏ kỳ cựu, các là phổi của ông rất tệ tồi sau nhiều năm hít thứ không khí bụi bặm trong hầm mỏ mà không có mặt nạ an toàn. Ông không thể làm việc trong các hầm mỏ nữa, nên ba đứa con của ông phải làm việc đó. Mọi việc cứ diễn ra như vậy từ thế hệ này sang thế hệ khác.

“Trong nhiều trường hợp trẻ em chính là những người bảo đảm khoản thu nhập để cho phép cả nhà đáp ứng được các nhu cầu cơ bản chỉ để sống qua ngày”, Trew nói.

Mẹ của Gutierrez, bà Dona Alejandra Caleapa de Gutierrez, phải vật lộn để bảo đảm có đủ thức ăn trên bàn. Mỗi sáng, trong khi các con trai mình đến hầm mỏ, bà chuẩn bị các suất ăn trưa với hy vọng có thể bán cho các thợ mỏ khác tại cửa hầm nhằm kiếm thêm vài đôla thu nhập.

Khi mà Gutierrez rời ngôi nhà làm bằng gạch babanh trên sườn đồi bụi bặm nhìn xuống thành phố thuộc địa, cậu dừng lại tại cổng nhà để cầu nguyện cho bản thân. Cậu sống trong sợ hãi mỗi khi một ngày mới đến.

Mẹ cậu nói với chúng tôi rằng bà lo lắng mỗi ngày, khi các con trai mình rời nhà đến mỏ. “Tôi quá buồn khi thấy bọn trẻ phải làm việc ở đó”, bà nói bằng tiếng Tây Ban Nha, mắt ngấn lệ. “Điều gì cũng có thể xảy ra. Ở đó quá nguy hiểm”.

Vào cái ngày tôi gặp Dona Alejandra, bà vừa nghe tin cậu con trai cả mình bị thương khi bị một phiến đá trong hầm mỏ đè vào.

“Tôi không muốn các con mình làm việc ở đó. Tôi lo lắng cho chúng hơn tất cả mọi điều. Tôi muốn chúng có một công việc ổn định, bảo đảm”.

Nhưng ở thành phố cao nhất thế giới này, tại tỉnh nghèo nhất của đất nước nghèo nhất Nam Mỹ, chỉ có một sự lựa chọn duy nhất cho hầu hết các gia đình: hầm mỏ.

Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu 1

‘Tôi cảm thấy choáng váng, như thể sắp ngất xỉu đến nơi’

Vào buổi sớm mỗi sáng, khu chợ dành cho thợ mỏ ồn ã hoạt động khi những người đàn ông và thanh thiếu niên tìm mua kiếm các nhu yếu phẩm: thức ăn, đèn thợ mỏ và thứ chất nổ được bán với gia 25 xu mỗi thỏi. Có các mặt nạ an toàn thô sơ được bán với giá khoảng 12 USD nhưng ít người dùng đến. Chúng quá đắt, nhưng việc thiếu ý thức về bảo đảm an toàn cũng dường như cho phép những người thợ mỏ nghĩ rằng những vât dụng như mặt nạ để thở trông thật thiếu tính đàn ông.

Gutierrez nói rằng khi ở trong hầm mỏ đôi khi cậu cảm thấy thứ bụi chết người đang thâm nhập vào bên trong cơ thể mình.

Cậu nói: “Tôi cảm thấy choáng váng, như thể sắp ngất xỉu đến nơi. Đôi khi chúng tôi quấn khăn mùi xoa quanh miệng để không phải hít bụi”.

Gutierrez và anh trai mình đã quen với không khi loãng ở độ cao này, nhưng những người thợ mỏ không bao giờ quen được với cuộc sống bên trong hầm mỏ, ít nhất là nếu không có sự trợ giúp của lá coca. Coca là thứ ma tuý đã giúp cho mỏ này duy trì hoạt động trong suốt nhiều thế kỷ qua. Có thể kiếm loại lá này ở những thung lũng đất thấp ở Bôlivia. Phải trả qua một quy trình xử lý hóa chất phức tạp nó mới trở thành cocaine, khi nhai sống thì nó chỉ đơn giản là một thứ kích thích kiềm chế cơn đói, nỗi sợ và sự mệt nhọc.

Gutierrez nói rằng cậu không thể làm công việc này nếu không có lá coca. “Nếu không dùng lá coca, chúng tôi sẽ cảm thấy bồn chồn trong người. Chúng tôi có thể cảm thấy mệt rã rời. Lá coca giữ cho chúng tôi cảm thấy ổn ngay cả khi phải làm việc suốt đêm”.

Bên trong hầm mỏ, họ không còn tìm kiếm bạc nữa; họ sẽ tìm những mẩu thiếc và các loại khoáng chất khác. Công cụ họ sử dụng hầu như không thay đổi gì kể từ khi những bọn thực dân Tây Ban Nha rời đi: búa và cuốc chim. Có những máy khoan ở tít sâu trong hầm mỏ, nhưng Gutierrez thường không sử dụng chúng.

Sau khi đi chỉ khoảng nửa dặm vào sâu bên trong mỏ, sự bí hơi, hơi ẩm và sự không ổn định của những phiến đá đã trở nên không thể chịu đựng nổi.

Gutierrez muốn chúng tôi đi sâu 45 feet xuống một cái hố để đến nấc tiếp theo trong khi bám vắt vẻo vào một sợi dây thừng nhỏ.

“Có bao nhiêu lối thoát ở dưới đó”, tôi vừa hỏi vừa nhìn xuống một miệng lỗ tối om và không có bậc thang bên sườn. “Chỉ có một lối vào và một lối ra”, cậu nói.

Tận nơi sâu trong khu hầm mỏ xa xôi, không có thiết bị an toàn và đối mặt với một khu hầm sâu, tối và dốc mà không có lối thoát, chúng tôi đành phải từ chối. Rủi ro dường như là quá cao.

Thế là thay vào đó họ đưa chúng tôi đến một khu khác, nơi họ đang khai thác.

Họ mang đá lên trong một cái túi vải bạt bằng cách sử dụng một cuộn tời thô sơ. Cái nóng ngộp ngạt đã trở nên quá mức chịu đứng nên những người này thường cởi trần làm việc, bụi phủ khắp người.

Là người ít tuổi nhất trong nhóm, Gutierrez phải làm hầu hết những công việc nặng nhọc nhất: kéo những tảng đá nặng từ chỗ này qua chỗ khác.

“Cứ xuống thêm một nấc là lại nóng gấp đôi”, cậu nói.

Cậu vẫn chưa sẵn sàng làm việc bằng thuốc nổ. Giờ đây, công việc đó dành cho những người lớn tuổi hơn. Cậu nói: “Tôi phải học cách làm trước khi có thể làm việc với nó”. Nhưng Gutierrez không dám chắc là mình có muốn học cách không.

“Nó quá nguy hiểm với tôi và dù sao đi nữa, tiếng nổ nghe rất mạnh; tôi biết thuốc nổ có thể nguy hiểm đến tính mạng”.

Cân đối với việc học hành

Luis Alberto, anh trai của Gutierrez bắt đầu làm việc trong hầm mỏ từ lúc 15 tuổi. Giờ đây anh ấy 21 tuổi.

Luis Alberto nói: “Đôi khi công việc này có thể rất nguy hiểm bởi vì thuốc nổ làm mọi thứ vỡ vụn ra và đổ vào người”.

Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu 1

Trong khi Julio Cesar và các anh em của mình lên đường đi tới hầm mỏ, thì mẹ họ, bà Dona Alejandra Caleapa đang cố gắng bán những khẩu phần ăn trưa cho thợ mỏ mong kiếm thêm thu nhập)

Họ đều biết tất cả những người đã chết trong hầm mỏ do chấn động, sập đá hay nhiễm độc không khí. Sâu trong hầm mỏ nhiều dặm, sâu hơn mức chúng tôi có thể xuống, điều kiện thật không thể chịu đựng nổi. Nóng ngột ngạt. Bụi choán hết bầu không khí, và tràn vào phổi.

Trở lại mặt đất, trên chỗ đường dốc của khu mỏ là trung tâm cộng đồng mới do CARE USA xây dựng.

Tâm điểm của dự án là hướng tới các phụ nữ và trẻ em. Những người mẹ được coi là chìa khóa để thay đổi nền văn hóa. Họ được dạy những nghề thủ công và kỹ năng khác mà có thể giúp tạo được một khoản thu nhập bổ trợ. Mẹ của Gutierrez hy vọng rằng, với sự giúp đỡ của CARE, bà sẽ tìm được một cách để thoát khỏi đói nghèo và một cách để các con trai mình không phải làm việc trong mỏ.

Có các hoạt động và lớp học dành cho trẻ em. Có những trò chơi và lớp học phụ đạo danh cho những cậu bé lớn tuổi hơn như Gutierrez.

“Nếu như cộng đồng, cha mẹ hay các giáo viên hay các gia đình không bắt đầu nghĩ rằng có tồn tại một vấn đề, thì CARE hay bất cứ ai khác cũng không thể giúp được gì cho họ”, Trew, nhân viên của CARE USA, nói. “Điều chúng tôi muốn nói đến là những thành công tăng luỹ tiến, những thành công nhỏ chuyển chúng từ những điều kiện làm việc ít nguy hiểm hơn sang những điều kiện thích hợp hơn đối với lứa tuổi của chúng và của mẹ chúng nữa”.

CARE đang cố gắng để cải thiện hệ thống trường học thiếu ngân sách trầm trọng ở Potosí. Tại trường học mà chúng tôi đến thăm, chúng tôi không hề thấy một chiếc máy tính nào.

Thật không thể tin được là Gutierrez đang tìm cách vượt qua những lớp học ở bậc trung học trong điều kiện phải làm việc suốt ngày trong mỏ.

Cậu ấy nói với chúng tôi rằng đôi khi phải đến 2h sáng mới về đến nhà, tuy nhiên cậu vẫn thiết tha với trường học. Tiếng Anh là môn học ưa thích của cậu.

“Tôi muốn được học đại học”, cậu trả lời khi được hỏi về giấc mơ trong tương lai của mình. “Tôi hy vọng sẽ không còn phải làm việc ở đây nữa”.

Cậu muốn trở thành một kỹ sư xây dựng. Đó là một giấc mơ. Còn giờ đây, Gutierrez cảm thấy hạnh phúc nhất vào cuối mỗi ngày, khi cậu rời hầm mỏ và nhìn thấy tia sáng cuối đường hầm.

Cậu biết rằng mình đã sống qua được một ngày lao động vất vả nữa./.

Bạn có quan tâm đến bài viết này? Xin hãy thích và chia sẻ:

Bài viết Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu liên quan hoặc tương tự:

 

Theo Netlife


Bình luận Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới .. (0)

Để gởi ý kiến nhận xét, đóng góp, trao đổi, thảo luận về bài viết Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu bạn có thể gởi trực tiếp tại mục bình luận bên dưới. Vui lòng viết có dấu đầy đủ nếu ngôn ngữ sử dụng là tiếng Việt. Mọi than phiền về bài viết Núi ăn "thịt người" và câu chuyện dưới lòng sâu xin hãy liên hệ với chúng tôi. Tiêu đề là tên bài viết ở dạng tiếng Việt không dấu Nui an "thit nguoi" va cau chuyen duoi long sau hoặc có dấu. Bài viết này đã được xếp vào thể loại: Phóng Sự - Điều Tra

Tiếc quá! Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết này! Hãy là người đầu tiên!

Tin Tức Đó Đây

Tài khoản

Tìm kiếm và theo dõi

Từ khóa:

Cuộc sống hối hả, bạn quá bận rộn? Hãy để chúng tôi giúp bạn tiết kiệm thời gian cập nhật những thông tin, bài viết hay, hữu ích mỗi ngày qua email!
Email của bạn:

Sau khi đăng ký bạn hãy mở email và bấm vào link kích hoạt để bắt đầu nhận tin. Thông tin sẽ chuyển cho bạn vào khoảng từ 1-3h sáng, giờ Việt Nam Đã có tất cả khoảng nhận tin!
Delivered by FeedBurner

Recent comments

Copyright ©2014 BaiViet32.Com . All rights reserved.
Phiên bản thử nghiệm
Cached: IP: 207.46.13.12, 04 August, 2014 12:41:53 (HANOI - VN).